1.
Thái dương ánh sáng lớn, phụ mẫu ân đức lớn, quân tử lượng lớn,
tiểu nhân khí lớn.
2.
Thân làm việc tốt, miệng nói lời tốt, tâm nghĩ điếu tốt.
3.
Tha thứ người khác là thiện đãi chính mình.
4.
Thành công là sự phát huy của ưu điểm, thất bại là sự tích lũy của
nhược điểm.
5.
Không nên xem thường tự thân, bởi vì con người có khả năng vô hạn.
6.
Bàn tay hướng xuống là giúp người, hướng lên là cầu người; giúp
người an vui, cầu người khổ não.
7.
Làm nhiều được nhiều, làm ít được ít.
8.
Tình nguyện làm, hoan hỉ thôi
9.
Tâm thường tri túc, thiện giải, cảm ân, bao dung
10.
Làm việc nên làm là trí tuệ, làm việc không nên làm là ngu si
11.
Tính tình khẩu khí không tốt, tâm địa cho dù tốt cũng không được
xem là người tốt
12.
Tri thức cần đem tâm thể hội, tài năng trở thành trí tuệ của chính
mình.
13.
Tình thương không phải là yêu cầu đối phương, mà là sự trang trải
của tự thân.
14.
Kẻ thù lớn nhất của chúng ta không phải là ngưởi khác, mà có thể là
chính mình.
15.
Cần so sánh ai thương ai hơn, không nên so sánh ai sợ ai hơn.
16.
Mỗi ngày không có việc gì để làm, là hoang phí đời người; tích
thiện, hữu dụng mới là sáng tạo của đời người.
17.
Nên dụng tâm, không nên lo lắng buồn phiền.
18.
Vì mình mà kiếm cớ thì sẽ không bao giờ tiến bộ.
19.
Nhìn thấy người khác chướng mắt là do mình tu dưỡng chưa vào đâu cả.
20.
Trên đất trồng nhiều hoa thì không dễ sinh cỏ dại, tâm có nhiều
điều thiễn thì không dễ gì sinh ác.
21.
Thi thố bao nhiêu bổn phận thì được bấy nhiêu tài năng.
22.
Nhà rộng không bằng tâm rộng.
23.
Sân si, chính là tự đào hố khỏa lấp đức hạnh
24.
Khi hưởng phước, đừng quên cái khổ cũ. Phước hết thì họa đến.
25.
Cảnh vật quanh mình hàng ngày quét dọn, vi tế nội tâm thường phải
được giữ thanh tịnh.
26.
Niềm vui chân chính không phải là nhiều sở hữu, mà là ít toan tính.
27. Không phải có tiền là an
vui, tâm không tàm quý mới là an vui tối thượng.
28.Khi muốn phê bình người, thì nên trước xem mình có hoàn thiện hay không.
29. Viêc nhỏ không làm, đại sự khó thành.
30. Thành tựu lớn nhất của đời người là đứng dậy từ thất bạ.i
31. Nói một lời hay, như miệng đang nở đóa hương sen; Nói lời không hay,
như miệng đang nhả ra rắn độc.
32. Trên đời có hai việc quý, đó là hiếu thuận và hành thiện.
33. Đạo đức là sự nâng cao trí tuệ của mình, chtgfrrr67y8ứ không phải
trách mắng lỗi lầm nhỏ nhặt chủa người khác.
34. Ngưỡng mộ người khác là trang nghiêm tự thân
35. Tâm thường tốt, thì mọi ngày đều tốt.
36. Nhận ân tuy ít, báo đáp nên nhiều.
37. Nói lời xin lỗi là hàm ý muốn nói với đối phương mình vốn không phải
xấu tệ hay thấp hèn như sai lầm đã qua.
38. Đối với Mẹ và Thầy thường phải tri ân, cảm ân, báo ân.
39. Đem tình thương để hóa giải nghi ngại; trong lòng hễ có tình thương
thì không có sự nghi ngại.
40. Dù ở một mình cũng phải tự trang nghiêm như đang khi ở trước quần
chúng.
41. Ly nước lạnh giải khát cổ họng người lữ hành trên sa mạc; tình yêu
thương như ngọn lửa sưởi ấm cả cuộc đời ta.
42. Muốn được người tôn trọng, thì phải trước tôn trọng mình, tôn trọng
mình là tu dưỡng nhiều đức hạnh.
43. Nói nhiều lời không bằng nói ít lời, nói ít lời không bằng nói lời tốt.
44. Điều đáng sợ không phải sai lầm mà là không biết sữa đỗi sai lầm.
45. Tâm ta như những thửa ruộng, không có hạt giống tốt thì không thể có
thu hoạch tốt.
46. Có trí tuệ mới phân biệt được thiện ác phải trái, có khiêm tốn mới
hoàn thiện được đức hạnh.
47. Đời người như giấc mộng, nhưng đức hạnh mà họ có được thì còn mãi
thiên thu.
48. Quân tử hành sự vì mục tiêu, con tiểu nhơn thì vì mục đích
49. Gian nan cay đắng chính là chất liệu bổ dưỡng để giúp ta lớn lên từ
cuộc sống.
50. Lòng thương chân chính chăm sóc chính trái tim bạn
51. Người nhàn không có niềm vui, người bận không có thị phi.
52. Thay đổi mình là tự cứu, ảnh hưởng người khác là cứu người.
53 Giận giữ là sự điên cuồng trong chốc lát và tự làm tổn hại chính mình.
54. Quên lỗi không quên công, quên oán không quên ân.
55. Người khéo dùng thời gian thì ắt có thể nắm bắt được phương hướng nỗ
lực của chính mình.
56. Phạm sai lầm thì nhanh chóng ăn năn tự trách, mới tịnh hóa được phiền
não.
57. Có bao nhiêu năng lực thì làm bấy nhiêu chớ nên trễ nãi, trễ nãi đợi
chờ đôi lúc làm mất cơ hội.
58. Quân tử như nước tùy nơi mà ứng hợp với muôn vật, không nơi nào là
không tự tại.
59. Đứng lại giữa đường còn gian nan hơn đi đến mục tiêu.
60.“ Hư không hữu tận, ngã nguyện vô cùng”, phát nguyện dễ, hành nguyện
khó.
61. Thành tựu người chính là thành tựu mình.
62. Người tự thương mình mời có thể thương người trong khắp thiên hạ.
63. Vì người mà xử thế thì nên cẩn thận cân nhắc, nhưng không nên hẹp hòi
cố chấp
64. Không sợ việc nhiều , chỉ sợ nhiều việc.
65. Đời ngưới không có quyền sở hữu mà chỉ có quyền sử dụng
66. Không sợ một trượng bước không tới, chỉ sợ một tấc bước không đi.
67. Thị phi thế gian, nên xem là sự giáo dục cho chính mình
68. Đem thành tín đối vời người, dùng đức phục người, đó là cách đối nhân
xử thế tốt nhất.
http://www.buddhismtoday.com/viet/cuocsong/tinhtu_nguluc.htm